CHÓ SỦA NHẦM CÂY
Đâu là mấu chốt tạo nên
thành công?
Bằng cách nhìn qua lăng
kính khoa học để xem điều gì khiến những người cực kỳ thành công khác biệt với
phần còn lại, ta học được cách để trở nên gống họ-và nhận ra trong vài trường
hợp, không được như họ hóa ra lại tốt.
Tap chí Outside Magazine
từng tuyên bố không có giải đấu nào có thể vượt mặt Race Aaross America (Cuộc
đua xe đạp dọc nước Mỹ) về độ khắc nghiệt trong việc thử thách sức chịu đựng
của con người. Các cua-rơ phải chinh phục đoạn đường 3.000 dặm từ San Diego đến
Alantic City trong vòng chưa đầy 12 ngày.
Nhiều chặng đua, cứ sau mỗi
chặng các tay đua sẽ được nghỉ dưỡng sức. Còn giải Race Aaross America (RAAM)
không cho phép các cua-rơ dừng lại. Mỗi một phút dừng để nghỉ ngơi, chớp mắt,
hay làm bất cứ điều gì khác ngoài việc đạp xe đều có thể trở thành cơ hội cho
đối thủ đánh bại họ. Những tay đua chỉ được ngủ trung bình 3 giờ mỗi đêm.
Khi cuộc đua bước vào ngày
thứ tư, nhóm dẫn đầu sẽ phải dằn vặt giữa nghỉ ngơi hay đi tiếp. Các tay đua cứ
bám đuôi sát sao nhau (họ chỉ cách nhau khoảng 1 giờ đồng hồ), nên đó quả là
một quyết định nặng nề, nhất là khi ai cũng biết rõ sẽ bị vượt mặt và phải cố
giành lại vị trí nếu dừng lại. Và cứ thế họ yếu dần qua từng chặng đua. Không
có thời gian nghỉ. Cái cảm giác kiệt sức, đau đớn, và thiếu ngủ cứ dồn lại
trong suốt chặng đường xuyên nước Mỹ.
Thế nhưng, những điều này
chẳng ảnh hưởng đến nhà vô địch năm 2009. Anh cán đích sớm hơn người về nhì tận
nửa ngày, theo đúng nghĩa đen. Jure Robič dường như bất khả chiến bại. Anh đã
vô địch giải RAAM đến 5 lần, nhiều hơn bất kỳ đối thủ nào và thường về đich chỉ
trong vòng 9 ngày. Vào năm 2004, anh đã đánh bại tay đua số 2 với cách biệt 11
giờ. Bạn có tưởng tượng được không: Đây là giải đầu mà sau khi chứng kiến người
về nhất cán đích, mọi người còn phải chờ thêm nửa ngày nữa mới biết vị trí á
quân!
Lẽ dĩ nhiên, chúng ta sẽ
thắc mắc điều gì đã khiến Robič chiếm ưu thế và thành công trong một cuộc thi
khắc nghiệt như thế. Là do năng khiếu bẩm sinh? Không hề. Trong các bài kiểm
tra anh ta cũng không quá nổi trội so với những vận động viên có sức bền hàng
đầu khác. Hay anh có huấn luyện viên giỏi? Không luôn. Qua mô tả của bạn
anh-Urod Velepec-thì Robič là một kẻ "bất khả huấn luyện."
Tất cả những điều này đặt
ra một câu hỏi: Mấu chốt tạo nên thành công là gi?
Quyển sách này sẽ khám phá
những thứ mang lại thành công ngoài đời thực. Và tôi đang ám chỉ thành công
trong cuộc sống, chứ không đơn thuần chỉ là kiếm tiền. Thái độ và hành vi gì sẽ
giúp ta đạt được mục tiêu trong bất kỳ lĩnh vực nào, dù là trên phương diện sự
nghiệp hay cá nhân? Rất nhiều cuốn sách chỉ toàn đề cập đến khía cạnh đẹp đẽ
của thành công hoặc những khái niệm không hề khả thi. Chúng ta sẽ xem xét những
thứ đã hiệu quả, sau đó sẽ học theo từng bước để có thể ứng dụng và đạt được
thứ mình hằng mong muốn.
Thành công được định nghĩa
như thế nào, ừ thì, là tuỳ thuộc vào bạn. Đó là những điều cá nhân bạn cần để
cảm thấy hạnh phúc ở nơi làm việc lẫn ở nhà. Nhưng điều đó không có nghĩa thành
công là thế nào cũng đıược. Bạn đã biết các chiến lược rất có thể sẽ hiệu quả
(như nỗ lực bền bi), cũng như rất có thể sẽ không hiệu quả (như ngủ nướng tới
trưa). Vấn đề là ở cái khoảng rộng lớn nằm giữa hai cực này. Bạn đã từng nghe
về tất cả những phẩm chất và chiến thuật sẽ giúp mình đạt được mục đích, nhưng
lại không hề có một bằng chứng thực tiễn nào-và có lẽ bạn đã nhìn thấy nhiều ngoại
lệ. Đó chính là những thứ chúng ta sẽ cùng xem xét trong quyển sách này.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét